Sáng hôm ấy Vú Nụ phía sau giặt giũ quần áo, cô bước ra thấy thế thì mới nói
"Vú à, cháu đói quá có gì ăn chưa ạ?"
Vú quay qua nhìn cô rồi quát
"Sáng sớm chưa đánh răng rửa mặt đã ăn ăn, tiểu thư đúng là con heo mà!"
Vú thấy mặt cô thì hầm hầm tức giận bỏ vào, cô ra xoắn tay áo rồi rửa mặt, rửa xong thì thấy khói đã nghi ngút trong nhà, cô mỉm cười cái rồi đổ nước ào ào ra giặt giũ, cô kéo váy cao lên rồi ngồi đó giặt, cô vừa phơi quần áo lên thì vô tình nhìn vào cái nhà kho, tự nhiên cô lại cảm thấy dựng tóc gáy kiểu gì, ánh sáng buổi sớm thì chưa tới mức sáng bừng, mà cô liếc qua cái khe hở của mấy miếng gỗ đóng nhà kho lại, trong ấy giống như có cái gì phát sáng ấy, còn dài nữa, chỉ trong thoáng cái đã vụt phát biến mất, cô chớp mắt cái rồi tặc lưỡi cho qua, lát sau vú đi ra đã thấy đồ đạc giặt sạch sẽ cả rồi, thấy cô ngồi ngoe nguẩy trên bàn bà vào nói
"Cô giặt quần áo đó à?"
Cô không nói gì, rõ ràng là biết nhà này ngoài cô ra thì ai trồng khoai đất này, cô liếc qua nhìn bà một cái, chu mỏ ra thầm nghĩ, đã không muốn khen thì thôi còn hỏi giọng hằn học
"Ma giặt đó vú ạ, không phải tôi đâu!"
Nói tới đó cô liền thấy cậu từ trong nhà bước ra, cậu liền ngồi vào bàn rồi nhìn vú, vú tạm không nói nữa, đùng đùng đi ra sau
Lát sau thức ăn đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/227289/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.