Chiều hôm ấy cô được bà mời ra ăn cơm, ngồi chung mâm với bà, bà vừa chầm chậm nhâm nhi chén trà còn cô thì đói sắp chết, thấy đồ ăn thì ăn vội ăn vàng như chết nghẹn, mặc kệ có độc hay không, chỉ cần no cái bụng trước, nhưng cô lại tin chắc chắc không có gì bất thường, bởi nhà họ cùng ăn chung, nếu chết thì chết hết, họ cho cô ăn riêng cô mới sợ, cắm cúi ăn như hổ đói, gắp thức ăn lia lịa, bà Hoàng ho một cái rồi nói
"Hoài Thục à...từ từ thôi con!"
Nói rồi cô ngẩn mặt lên, cô liếm môi cái rồi nhìn xung quanh, hết tất thảy một lượt, trong nhà nam nhân thì ít, nữ nhân lại nhiều
Cô nhìn qua bà rồi gật đầu
"Con ăn no rồi ạ, con sẽ về chuẩn bị đồ đạc, chiều nay qua Vú Nụ như lời mẹ dặn!"
Bà mỉm cười rồi gật gật, bà kêu người đem trà mát ra cho cô, ân cần nói
"Uống chén trà đã sau này là người một nhà rồi, từ từ bảo nhau nghe, mẹ biết con xuất thân từ một gia đình bần nông, nên chuyện lễ nghĩa chắc là không biết, mẹ có thể hiểu! "
Cô gật đầu cười gượng, cái thông cảm của bà tại sao lại pha vào nửa phần khinh bỉ, bần nông, nếu hiểu thì đã không dùng ngữ khí này nói rồi, cô ngồi im lặng nhìn vào từng người trong nhà, nếu xét theo góc độ này thì nhà này ai cũng bình thường cả, thế mà ban đầu cô cứ tưởng nhà họ phải giống như một nơi khủng khiếp lắm, ai cũng là người bằng xương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/227286/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.