Sáng hôm sau cô và cậu Cảnh Minh đứng bên ngoài cửa, cô mỉm cười nhìn qua cái xe ngựa, rồi quay lại nhìn bà.
"иɦũ ɦσα Nụ à, cháu phải đưa cậu về, nên chỉ có thể chào tạm biệt иɦũ ɦσα tại đây, sau này vẫn còn thời gian, vẫn quay lại đây được, иɦũ ɦσα Nụ yên tâm nhé!"
"Thiếu phu nhân nhớ quay lại đây nhé, dẫn cả cậu Cảnh Minh! "
Cậu quay qua nhìn bà, cô đặt tay lên lưng cậu rồi đẩy về phía trước, nháy mắt làm dấu, cậu mỉm cười cái rồi khom xuống ôm иɦũ ɦσα. Cậu vuốt lưng bà ấm áp.
"Tôi đi đây!"
Bà gật đầu rồi vẫy tay, cô quay lại nhìn ngôi nhà một lượt rồi lên xe. Cậu cũng chào tạm biệt bà rồi lên theo, bà nhìn theo mà tay chân run lẩy bẩy, sau đó vẫy tay chào cả hai người.
Cô ngồi im trong xe, cậu ngồi đối diện, lát sau thấy không khí hơi u uất. Cô quay qua vén màn lên, nhìn phong cảnh bên ngoài, lát sau xe ngựa chạy qua một cánh đồng. Xa xa có một cái ao nước lớn, cô chớp mắt rồi mỉm cười. Đi đến đâu cũng có thể hiện lên nhiều kỉ niệm nhỉ?
Ở đây cũng lâu, bây giờ quay lại cũng có gì đó gợi nhớ, lại là cái ao đó. Có lẽ khoảnh khắc lúc cô sắp chết khiến cô có ấn tượng mạnh, cứ nhìn thấy cái ao đó là bao nhiêu thứ trước kia ùa về. Nghĩ một hồi tự nhiên chột dạ, quay qua nhìn cậu.
Cậu cũng nhìn chăm chăm, thấy cô nhìn mình thì mỉm cười.
"Sao vậy? Mặt tôi làm sao à? Dính gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053349/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.