Trưa hôm ấy Hoài Thục ra khỏi nhà họ Hoàng, cô bước lên xe ngựa mà ông Từ đã chuẩn bị sẵn. Cô ngoái lại nhìn bà Hoàng cái rồi cúi đầu chào bà. Bà mỉm cái rồi gật đầu, cô quay mặt vào trong, ngồi vào xe rồi vẫn còn ray rứt lo cho A Tỳ.
Không phải tự nhiên bà Hoàng lại dễ dàng đồng ý cho cô đi như vậy, càng không có lí do gì bà ấy phải giữ A Tỳ lại làm gì? Cô băn khoăn cứ bứt tay vào nhau, nhưng nhớ tới câu nói A Tỳ dặn mà cô nhíu mày khó xử.
"Qua thôn Vĩnh Hà hỏi thăm gia đình ông phú hộ An! An Hòa Thành!"
Cô vạch cái rèm cửa ra nhìn nắng đã đội lên đầu, cô vừa vạch rèm ra đã thấy xe ngựa chạy đến một ngôi làng nhỏ. Nhìn không quen mắt lắm, cô nhíu mày rồi kéo rèm lại.
Một hồi lâu sau cô mới bắt đầu thấy xe dừng lại, cô ngồi yên chờ, lát sau có người lại vạch rèm ra, mời cô đi xuống. Cô vừa bước xuống đã nghe thấy tiếng chim vỗ cánh, đột nhiên cô thấy từ sau xe ngựa ông Từ một con quạ đen bay lên cây, ông Từ đi đến. Cô bất ngờ nhìn ông ấy, sau đó con quạ đó lại đáp lên nhánh cây gần đó, cô giật giật môi rồi nghe ông Từ bảo:
"Thiếu phu nhân Hoài Thục! Xin mời.Đường còn xa nên chúng ta tạm nghỉ ngơi một chút!"
Cô gật đầu cái rồi đi theo, chợt mắt quay lại nhìn con quạ. Nó có phải là ông chú Hoàng Gia Hào của cô hay không hay chỉ là một con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053335/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.