Tiểu thư Ánh Dương thắp nến lên, ánh sáng dần tỏa ra, cô ấy giơ tay lau nước mắt một cái, sau đó ngồi bắt chéo chân nhìn qua bên bức tranh, cô nhếch mép nói:
"Tốt hơn hết bà hãy mau tiễn nó xuống địa ngục đi, đừng làm tôi chướng mắt nữa!"
Nói vừa xong chợt một cơn gió thổi mạnh vào phòng, mạnh đến độ cửa sổ mở toang đập mạnh vào nhau. Cô ấy ngẩn mặt lên, chợt hơi sợ tiến nhanh lại, tay nhanh thoăn thoắt rồi cuộn nó lại. Vừa cuộn xong thì cánh cửa chính đã chợt mở ra, đập vào vách cái rầm, sau đó tiểu thư ấy quay mặt lại. Thấy bà Hoàng bước vào phòng, gương mặt bà lạnh lùng nhìn qua tiểu thư ấy. Chợt chột dạ cô ấy giấu bức tranh ra sau lưng, bà vừa bước vào đã nhìn cô ấy, cô ấy nhẹ nhàng cúi người xuống, thỉnh an bà.
Bà nhẹ nhàng liếc mắt nhìn đảo mắt quanh phòng, cô ấy mồ hôi đổ nhễ nhại, chợt cô ấy hỏi:
"Thưa phu nhân! Cho phép con hỏi cậu Cảnh Minh đã ổn chưa ạ?"
Vừa hỏi xong bà đã nhẹ nhàng mỉm cười, bà nhắm mắt lại, im lặng đi một hồi, từng cơn gió lạnh phảng phất qua mặt bà, truyền đến người của tiểu thư Ánh Dương. Cô ấy cúi đầu xuống im lặng, bà từ từ nói:
"Ánh Dương! "
Tiểu thư ấy giật mình cái rồi cúi đầu xuống ấp úng:
"Dạ..."
Tiểu thư ấy dạ cái rồi bà bình bình nói:
"Chuyện Cảnh Minh ngày hôm nay... Ta cảm thấy rất không hài lòng! "
Nói rồi tiểu thư ấy chợt xanh mặt, sau đó nuốt nước bọt căng thẳng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053331/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.