"Thiếu phu nhân!"
Chợt bên kia vang lên một giọng nói, cô như đứng sững người ra, chợt từ từ quay mặt lại nhìn. Cô thấy A Tỳ vẫn ngồi đó, mắt nó sáng lên tinh anh, gương mặt vẫn còn chút sưng nhưng vẫn ổn hơn lúc chiều.Chẳng hiểu sao lúc ấy cô mong A Tỳ sẽ sống lại, nhưng khi thấy nó ngồi đó, cô lại không tin vào mắt mình, đây có phải là A Tỳ của cô không?
Bất ngờ quá mức khiến cơ thể chưa kịp phản ứng, cô nhìn vào mặt A Tỳ trân trân. Chợt một giọt nước mắt cô rơi xuống, đó là nước mắt chảy ra từ trong giấc mơ khi nãy, bây giờ mới nặng nề rơi xuống.
"A Tỳ à?"
Cô gọi như kiểu còn đang hoang mang nghi ngờ. Lúc ấy gương mặt A Tỳ từ từ ngẩng lên, nó nhẹ nhàng nói:
"Thiếu phu nhân!"
Lúc ấy cô đứng phắt dậy, sau đó tiến lại giường, tay từ từ giơ ra chạm vào gương mặt của A Tỳ, chợt nó mỉm cười. Cô vội rụt tay lại, ánh mắt thăm dò nhìn nó, chợt lấy tay đập vào trán mình, vai cô run lên bần bật, cô nói:
"Tôi biết ngay không phải là A Tỳ! A Tỳ chết rồi!"
Rồi cô bỏ tay xuống nhìn qua bên giường, chợt bà Hậu từ ngoài bước vào. Nhìn vẻ mặt buồn bã của cô, bà nói:
"Cô đã biết rồi à?"
Hoài Thục quay qua nhìn A Tỳ, chợt cô gọi:
"Tiểu thư Hoàng Hoa, là cô đúng không?"
Chợt A Tỳ đứng dậy, thong thả cúi người xuống, vẻ mặt và phong thái nhất định không phải là A Tỳ. Cô nhắm mắt lại, cuối cùng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053318/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.