"Tiểu thư à nhanh lên!"
Bà Dung vừa kéo cô đi vừa giục giã nói gấp, cô chui vào kiệu rồi nhìn ra, thấy mọi người ai cũng nhìn theo cô. Cô mỉm cười cái rồi giơ tay ra vẫy vẫy, bọn họ liền nhoẻn miệng cười . Lúc ấy cô cảm thấy bản thân đầy năng lượng, thì ra cuộc sống ý nghĩa là như thế này. Nụ cười của họ thật là đẹp biết bao.
Cô vẫy tay một cái rồi khép cái màn lại, ngồi trong đó run rẩy lên vì lạnh, cô nhìn quanh quắt một hồi, chợt nhìn xuống chân mình. Cô thấy có mấy nhúm muối còn đổ dưới chân, lấy đôi giày khều khều nó một cái, chợt nhớ tới bộ dạng của bà Dung lúc nãy mà rùng mình.
Thật không thể tin được, chỉ một lúc vô tình cô lại có thể phát hiện ra chuyện động trời này, nếu bà ấy là hiện thân của cá trê tinh thì có thể dễ dàng thở trên cạn sao? Lại còn có chân nữa? Kì lạ thật đó!
Nhưng nếu đó chỉ là hoa mắt thì sao? Cô suy nghĩ vớ vẩn một hồi thì nhìn qua cái màn mỏng, bà Dung đi cạnh cái kiệu được ngựa kéo đi, người bà ấy co lại như một con cá đang bơi, đầu cúi xuống, nếu nhìn kĩ sẽ thấy, tay bà ấy nắm vào nhau giống như ôm cái gì trước bụng chứ không phải là lạnh.
Tại sao bà ấy không lên xe ngựa ngồi lại phải đi bộ thế kia? Cô liền vạch màn ra cái rồi liếc qua bà, thì ra xe ngựa rải đầy muối, bà ấy sợ muối!.
Cô chớp mắt cái rồi buông màn ra rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053306/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.