“Được, chúng ta không nói đến vấn đề này nữa. Bảo bối, chúng ta nói chuyện khác, em cũng không thể cứ làm chồng hờ vợ tạm với anh như vậy cả đời được đúng không, không phải không phải, anh học văn không tốt, ý anh là làm vợ chồng tinh thần ấy?” Cố Tỉ Thành bắt đầu nói năng lộn
xộn cả lên.
Sở Lạc Nhất lười nói chuyện với anh.
“Ra ngoài mà ngủ đi, còn có con trai ở đây đấy, sao cái gì anh cũng dám nói thế?”
“Nó nghe không hiểu đầu”
“Mẹ ơi, chồng hờ vợ tạm là gì?” Cố Tỉ Thành: “..”
Sở Lạc Nhất: “...”
Sở Lạc Nhất giơ chân đạp luôn Cố Tỉ Thành xuống khỏi giường, “Anh ra sofa mà ngủ đi”
Tiểu Quỷ Quỷ thấy ba bị lăn xuống, cười khanh khách cũng muốn giơ chân đá đá, nhưng tiếc là chân nhóc nhỏ quá, chẳng với tới được.
“Ứ... ứ..” Tiểu Quỷ Quỷ không đá được bá bá, không vui nên cứ vừa đá vừa kêu.
Cố Tỉ Thành bất đắc dĩ, đành phải tiến gần lại vài bước để nhóc hài lòng thỏa chí đá được mình.
“Được rồi, mau đi ngủ đi” Cố Tỉ Thành nói xong lại nhét con trai vào trong chăn.
Tiểu Quỷ Quỷ ngáp một cái, lại đưa tay lên dụi mắt, cái tay nhỏ ôm lấy mẹ rồi từ từ nhắm mắt, nhóc cũng buồn ngủ.
Đúng là nhóc con buồn ngủ lắm rồi vì chưa đến một lúc sau thì nhóc đã ngủ mất.
Sở Lạc Nhất cẩn thận đặt con trai xuống, sau đó ngẩng lên nhìn Cố Tỉ Thành vẫn chưa đi, “Còn chưa đi đi, chờ bị đá nữa hả?
“Bảo bối, mình không thể như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-hon-nhan-vo-truoc-om-con-chay/891996/chuong-3664.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.