Thủy An Lạc vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng nghĩ lại thì nếu vì loại phụ nữ như Trần Thiến Đồng thực sự không đáng, thế nên cô cũng không nói gì nữa.
“Trưa nay cùng ăn bữa cơm đi, chiều bà phải khám nhỉ?” Thủy An Lạc vừa thu dọn đồ đạc vừa hỏi.
“Ừ, đi ăn đâu giờ, tôi mời. Hôm đó về anh Sở nhà bà không giận chứ?” Tân Nhạc hỏi lại, dù sao thì trước giờ Sở Ninh Dực đều không thích Thủy An Lạc uống rượu.
Thủy An Lạc cười đầy thâm ý, không giận?
Lừa quỷ chắc?
Đoạn video kia vẫn còn đang nằm trong tay anh ấy, anh ấy có thể cầm nó để uy hiếp cô cả đời luôn đấy.
“Không, tôi ngủ một giấc tới tận buổi tối hôm sau luôn, sao anh ấy có thể giận được?” Thủy An Lạc cười ha hả rồi đi ra ngoài với Tân Nhạc.
Tân Nhạc cũng không nghĩ nhiều, hai người về thay quần áo rồi mới ra ngoài. Tân Nhạc lái xe, Thủy An Lạc thì hẹn sẵn địa điểm với Sở Ninh Dực sau đó mới nói lại với Tân Nhạc.
Tân Nhạc lái xe của ba mình, cô vẫn chưa có ý định mua xe.
“Bệnh của Trần Thiến Đồng bà thấy thế nào?” Tâm Nhãn đánh xe vào bãi lại hỏi.
Thủy An Lạc đang nghịch điện thoại và gửi tin nhắn cho Sở Ninh Dực, nghe thấy Tân Nhạc hỏi vậy cũng không ngẩng lên, vừa tiếp tục gõ chữ vừa nói: “Cái này cũng không dễ nói, về tình trạng sức khỏe của Trần Thiến Đồng, mỗi bệnh đều không đến mức nghiêm trọng nhất, nhưng mấy cái này mà gộp lại thì cũng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-hon-nhan-vo-truoc-om-con-chay/890872/chuong-2540.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.