Nếu đã gửi tiền thì coi như giữa họ đã hoàn toàn chẳng còn gì liên quan đến nhau nữa.
Thật tốt quá!
Thế nhưng tại sao suốt cả ngày dài chỉ cần anh ta nhắm mắt lại thì người xuất hiện không phải là Kỳ Nhu mà lại là cô gái ấy?
Phong Phong mở ngắn kéo lấy ra một tấm hình cũ. Trong hình là Kỳ Nhu đang dịu dàng tựa vào lồng ngực anh ta. Rõ ràng là một cô gái dịu dàng đến vậy mà lại chọn trường cảnh sát, vì anh ta mà chọn vào trường cảnh sát.
Thế nên làm sao mà anh ta có thể phản bội lại cô được đây?
Phong Phong nhẹ nhàng áp tấm hình vào lồng ngực mình, dường như muốn xoa dịu trái tim đang đau đớn vì bị xé nát của mình.
Trung tâm thương mại tấp nập người đến người đi. Thủy An Lạc và Kiều Nhã Nguyễn giúp Tiểu Bảo Bối chọn quần áo xong lại giúp Mân Hinh chọn vài bộ cho con gái, chờ Tết tụ tập thì mang tới tặng.
Kiều Nhã Nguyễn cố tình giành trả tiền, Thủy An Lạc cũng không phản đối, bởi vì cô biết Kiều Nhã Nguyễn đang nghĩ cái gì. Nếu không để cô trả tiền thì Thủy An Lạc biết bạn mình sẽ mãi không yên lòng.
Mua quần áo xong xuôi, Thủy An Lạc và Kiều Nhã Nguyễn trở về. Nhưng lúc Thủy An Lạc lên xe liếc qua kính chiếu hậu thì liền sững ra. Lúc Kiều Nhã Nguyễn quay đầu nhìn lại thì cô nhanh chóng mở cửa rồi leo lên xe.
“Mày vừa thấy cái gì đấy?” Kiều Nhã Nguyễn vừa khởi động xe vừa hỏi.
“Không có gì!” Thủy An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-hon-nhan-vo-truoc-om-con-chay/889282/chuong-950.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.