Bà Astrid đụng vào vai Jessie, chị thức dậy, kinh hãi và bối rối không hiểu mình đang ở đâu. Thuốc đã giã rồi, bây giờ chị cảm thấy ngầy ngật.
- Yên tâm đi, Jessie. Em đang ở trại chăn nuôi. Gần nửa đêm rồi, và mọi việc tốt đẹp.
Jessie vươn vai, nhìn quanh. Trời tối thui, nhưng mấy vì sao lấp lánh trên đầu. Không khí mát mẻ, và chị nghe ngựa hí xa xa. Ngay trước mặt hai người là một ngôi nhà rộng xây bằng đá, có cửa chớp sơn màu vàng tươi. Nhà cửa thắp sáng, và sừng sững một cánh cửa mở rộng.
Bà Astrid đã vào nói chuyện với mẹ bà một lát, rồi mới đánh thức Jessie. Bà mẹ không tỏ vẻ xúc động hay kinh ngạc. Bà đã từng gặp chuyện khủng hoảng trước kia: với Astrid, với bạn bè, và với gia đình nhiều năm trước. Người ta gặp chuyện rắc rối là thường, xúc động một thời gian, nhưng phần đông đều qua khỏi. Một số ít không chịu nỗi, phần đông đều sống, và trại chăn nuôi là nơi rất tốt để lấy lại tinh thần.
- Vô đi, cô bé ngủ mơ, bà má đã có sẵn cacao nóng và bánh sandwich đợi em đấy. Không hiểu em thế nào, chứ chị đang đói mềm.
Bà Astrid đứng bên chiếc xe đã mở cửa, Jessie chải lại mớ tóc, nhăn mặt, vẻ ăn năn.
- Bà má ấn định về thuốc viên thế nào?
- Cụ không dùng.
Bà Astrid nhìn Jessie với vẻ thắc mắc.
- Thuốc hại lắm.
Jessie gật đầu, rồi sau nhún vai.
- Nhưng em vẫn sống. Cacao nóng hở? Có sánh nỗi với một viên Seconal chăng?
Bà Astrid nhăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-gio-va-mai-mai/1415384/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.