* Cạch * cánh cửa nặng nề đẩy vào trong.
Thanh Ca cùng Tử Quân ngồi trên chiếc Sofa lạnh lẽo, căn phòng ám muội chỉ còn lại tiếng thở nặng trịch, cả hai đều mang nét mặt khó tả với đối phương, Thanh Ca đau buồn vì những câu nói khi nãy khiến tinh thần cô sụp đổ. Còn Tử Quân khó chịu, khi nhìn thấy người phụ nữ anh yêu thương bị ức hiếp vậy mà bản thân không thể bảo vệ cô lúc đó.
Tiếng khóc lại lần nữa âm lên, người phụ nữ đáng thương kia đang gục mặt chịu đựng sự dằn xéo tâm can, Tử Quân chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, bèn ngồi xổm xuống dưới chân Thanh Ca, đưa tay nhè nhẹ quẹt đi nước mắt.
" Thanh Ca...đừng khóc...hắn nói gì thì kệ hắn...
Chị là của tôi...cơ thể chị chỉ có duy nhất một mình tôi... " anh dùng hai ngón cái xoa xoa gương mặt ướt át, nở nụ cười trìu mến với cô.
" Tử Quân... " Thanh Ca lí nhí gọi.
Làm sao cô có thể mặc kệ những lời nhục mạ ban nãy, cô cứ khóc, nấc lên từng tiếng một, trong lòng như có hàng tá suy nghĩ mà chẳng có cách nào bộc bạch.
Tử Quân chứng kiến cô đau khổ, lòng anh nhói lắm, bất giác ôm chặt lấy cô, xoa vào tấm lưng nhỏ bé, không ngừng an ủi cô.
" Đừng khóc...
Thanh Ca, có chuyện gì cứ nói ra hết với tôi đi ! "
Nghe những lời đó, Thanh Ca như mất kiểm soát, vừa xin lỗi Tử Quân vừa bộc bạch hết chuyện giữa cô và Trương Thiếu Kiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bau-troi-sao-roi/2987958/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.