Xe của Cố Duẫn cũng rực rỡ giống anh.
Chiếc xe thể thao này có màu đỏ bắt mắt, với thiết kế lấy cảm hứng từ thân xe, trông giống một con quái vật màu đỏ giương nanh múa vuốt trên mặt viết “Ông đây là thiên hạ đệ nhất”.
Trịnh Tây Tây mở cửa chiếc xe quái vật ngồi vào, thắt đây an toàn, Cố Duẫn giẫm chân ga, chiếc xe lao ra phía trước bỏ xa những chiếc xe khác.
Trịnh Tây Tây mở khóa cặp sách của cô ra, lấy một sợi dây bình an ở bên trong ra, buộc nó vào xe.
Cố Duẫn dành chút thời gian nhìn thoáng qua.
“Nút thắt bình an, là món quà đáp lễ mèo thần tài.”
Dừng một chút, Trịnh Tây Tây nói thêm: “Là em tự thắt đó.”
Một câu “Xấu quá” đã tới đầu môi, Cố đại thiếu gia lại nuốt vào.
Quên đi, anh sẽ ban phát ít lòng tốt không đả kích cô.
Trịnh Tây Tây lại không tha cho anh, ngón tay cô kéo sợi dây bình an, hỏi: “Đẹp không?”
Đây là nút thắt bình an bình thường sao?
KHÔNG PHẢI.
Đây là số tiền mấy trăm đồng cô phải bỏ ra để có được hai viên ngọc lục bảo đính trên nút thắt bình an này. Xoay một cái là có thể ngửi thấy mùi tiền.
“Có.” Cố Duẫn lại liếc mắt, trái lương tâm nói.
Lúc này Trịnh Tây Tây mới vui vẻ, cong môi nói: “… Anh rất có mắt thẩm mỹ đó.”
Cố Duẫn: “…”
Nơi bọn họ hẹn nhau ăn cơm là ở Thất Vị Hiên, Trần Minh Viễn đã đến trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bau-troi-sao-cua-thien-kim-that/2652136/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.