Tử Kinh dẫn ta tới một điện nhỏ, đưa nước nóng lên cùng một bộ đồ mới. Khi ở một mình ta lại nghĩ đến những con chuột kia, ở trong thùng gỗ xoa tới xoa lui một hồi, thật sự như thể muốn róc hết da ra mới thôi.
Khoảng hơn một tiếng sau, thân thể đỏ hết lên ta mới đi ra, Tử Kinh mang thức ăn tới, thấy có thịt kho, ta lại buồn nôn, tiếc thay giờ ngay cả nước cũng không có mà ói, lại xua tay đuổi thị nữ đưa cơm đi, cầm khăn tắm bọc lấy mình, ngồi trên giường, hồi lâu chưa tỉnh hồn.
Ngu ngốc!
Luôn cho rằng mình võ công cao cường, vô địch thiên hạ.
Trước có cá mập, có đồng minh võ lâm công thượng động Thạc Ngọc, bây giờ lại có chuột của Ngụy Vô Nha, có cái nào trong số đấy không suýt chút nữa đoạt được mạng của ta không?
Buồn cười rằng ta còn cứ oanh oanh liệt liệt mang Yêu Nguyệt tới, nếu thật sự xảy ra chuyện gì đó, đều là hậu quả do bản thân ta ngu xuẩn!
Ngu ngốc ngu ngốc ngu ngốc!
Ta giơ tay tự cho mình một cái bạt tai, tát mạnh, tự mình run rẩy, đưa tay vuốt ve. Nhất thời nghĩ lại mà thấy sợ, thở dài đem chăn che kín hơn nữa, ngón chân bị lộ ra, ta thấy cái ngón cái tròn vo, tự dưng lại nghĩ đến mũi chân Yêu Nguyệt, tâm hỏa trôi lơ lửng, toàn thân nóng ran, lại đá văng chăn ra, ở trên giường đi tới đi lui mấy lần, ngồi xếp bằng xuống, nghĩ tới nghĩ lui, lại chọn ra một bộ xiêm y lụa mỏng, bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bau-ban-cung-mat-trang/1368289/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.