Ta như bị dội cho một gáo nước lạnh, giá buốt từ đầu xuống chân, tự an ủi bản thân mình: Yêu Nguyệt không ngốc, nhất định nàng đã trốn đi. Nhưng có làm sao cũng không ngăn tim đập thình thịch. Cố trấn yên tâm trạng, nhanh chóng ra ngoài, bắt một đệ tử của Ngụy Vô Nha, sai hắn dẫn ta đi tìm Ngụy Vô Nha.
Hắn run cầm cập: "Sư... sư phụ xưa nay độc lai độc vãng, tiểu... tiểu nhân không biết toàn bộ phòng mật."
Ta lệnh hắn dẫn ta đi từng cái phòng mật mà hắn biết, thế mà hắn lại dẫn ta vào trong sát trận.
Ta ném hắn vào đấy, nghe tiếng gào thét thê lương, trong lòng lại không có nửa phân thương hại.
Giờ khắc này ta đột nhiên vô cùng thấu hiểu cho tâm trạng những đại boss ngày xưa hay xem trên ti vi hoặc sách truyện, bởi vì nếu Yêu Nguyệt gặp phải chuyện gì, ta nhất định cũng sẽ hóa ma tại chỗ, giết sạch tất cả những ai liên quan.
Đám đệ tử của Ngụy Vô Nha cũng kiên cường, không mưu toan ta vào cạm bẫy nữa mà tự sát trước, ta lười tìm chúng, bèn đi đến chỗ Vô Khuyết, tìm được Tử Kinh Tử Hi, tháo mặt nạ xuống.
Hai người Tử Kinh thấy ta trở lại thì kích động tới mức lệ rơi đầy mặt, Vô Khuyết hẵng còn nhập định, ta bảo cô ấy không cần lớn tiếng, chúng ta để Tử Hi ở lại trông Vô Khuyết, Tử Kinh dẫn đường, thám thính từng phòng mật.
Theo nàng kể, sau khi hai người chúng ta rớt vực, đồng minh võ lâm lập tức chiếm cứ cung Di Hoa, giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bau-ban-cung-mat-trang/1368287/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.