Ta cảm thấy giữa ta và Yêu Nguyệt dường như có rất nhiều thứ cần phải được giải thích, tỉ như cái từ 'bội tình bạc nghĩa' nàng dùng một cách qua loa dưới tình huống cấp bách hay thực sự nghiêm trọng tới mức phải dùng đến cái từ ấy, tỉ như nếu nàng không muốn ta rời xa, vậy vì sao lúc ta tỉnh lại, nàng lại vứt ta trong rừng, hay tỉ như rốt cuộc cảm giác của nàng dành cho ta là gì?
Tuy nhiên mỗi khi ta nhìn nàng, ta lại cảm thấy chẳng cần gì nữa.
Tâm ý của nàng, tâm ý của ta, giống nhau.
Nàng rơi xuống vực, ta không do dự liền nhảy xuống, ta nhảy xuống vực, nàng cũng dứt khoát đi theo.
Chúng ta đều đã mất đi một mạng vì đối phương, còn có lí do gì để mà không tin tưởng nhau cơ chứ?
Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy an toàn vô cùng sau khi đến thế giới này.
Mặc dù nữ nhân kia sau một thời gian dài chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng làm gì nữa.
Yêu Nguyệt bảo nàng bị nội thương, đang cố gắng điều dưỡng, có thể sẽ phải tu dưỡng một, hai tháng, ta vỗ ngực muốn nói ta sẽ lo hết mọi việc, nàng cứ yên tâm.
Sau đó ngày đầu tiên của tháng đầu tiên, ta trực tiếp hóa thân thành tổ hợp giang hồ lãng tử sinh tồn ngoài hoang dã lẫn bà chủ gia đình thập toàn cộng ông chồng quốc dân khiến ngàn người xúc động.
Yêu Nguyệt thì sao ư? Yêu Nguyệt phụ trách bắt bẻ.
Quá trình như sau:
Nguyệt-ta song phương tiến hành thêm một cuộc hội đàm sâu sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bau-ban-cung-mat-trang/1368277/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.