Liên Tinh ngủ rất an ổn.
Không biết con bé mơ thấy gì, mỉm cười... nếu theo như cách nói của nó, thì hẳn là đang rất rạo rực.
So với khi con bé thanh tỉnh thì hoàn toàn khác biệt.
Đứa bé này khi tỉnh táo lại sầu lo chuyện gì chứ?
Sợ ta ư?
Sợ ta làm nó tổn thương ư?
Vậy vì sao cứ luôn chọc giận ta vậy?
Cùng là nước, nước ta rót hay nước Tử Hi rót có gì khác nhau ư?
Cùng là sách, sách ta đọc chẳng lẽ không dễ nghe hơn Tử Hi đọc hay sao?
Vì sao luôn là ta?
Và vì sao... ta lại luôn nguyện ý làm cho con bé những chuyện này?
Khi mà con bé cho rằng bản thân nó không thể khôi phục được nữa, cái biểu cảm trống rỗng ấy.
Khiến ta đau lòng.
Suýt chút nữa ta đã bật thốt lên chân tướng.
Có lẽ là do trái tim ta chưa đủ mềm mại, lại có thể bình tĩnh mặc cho con bé tuyệt vọng.
Ta thậm chí... còn vui vẻ với sự tuyệt vọng ấy.
Bởi vì nếu cảm xúc này là thật, vậy thì Tinh Nhi sẽ mãi mãi chỉ thuộc về mình ta.
Không phải Giang Phong, không phải Vạn Xuân Lưu, không phải vào bất kỳ một người đàn ông nào.
Không tùy tiện rời khỏi ta, vừa đi là liền mấy tháng.
Liên Tinh là Liên Tinh của một mình Hoa Yêu Nguyệt.
Là... ánh nắng mặt trời duy nhất trong cung điện vắng lặng này của ta.
Không có con bé, đây chỉ là cung Di Hoa.
Trong quãng thời gian con bé biến mất, mỗi ngày, mỗi đêm, khi ta đưa mắt lên nhìn tấm bảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bau-ban-cung-mat-trang/1368257/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.