TÔI BĂNG QUA CÁNH CỬA, muốn kiệt sức nhưng vẫn chạy như bay lên lầu để có thể chỉ cho Riley xem chiếc kẹo que xinh xắn mừng ngày lễ Valentine của tôi. Ôi, chiếc kẹo que! Giờ đây nó chẳng khác nào ánh mặt trời lung linh, chẳng khác nào tiếng chim hót líu lo. Nó biến một ngày của tôi chuyển mình sang hướng hoàn toàn khác.
Nhưng khi tôi bắt gặp Riley ngồi một mình trong chiếc ghế sofa, chỉ vài giây trước khi con bé quay lại và kịp nhìn thấy tôi, tôi nghe xao động cả người trước dáng vẻ cô đơn và bé bỏng của nó. Chỉ một tíc tắc ấy cũng đủ gợi nhắc cho tôi tất cả những điều mà Ava nói, rằng tôi đã nói lời chia tay sai người rồi.
Không khí nén chặt quanh tôi.
“Này...”, con bé toe toét cười với tôi, cố thay đổi hẳn dáng vẻ của mình trước đó. “Chị không tin được đâu, em vừa mới xem Oprah. Đó là một con chó bị mất hết cả hai cẳng trước, và bây giờ thì nó có thể...”
Tôi thả cái giỏ xách của mình xuống sàn, ngồi xuống bên cạnh con bé, chộp lấy cái remote và bấm chế độ câm tiếng.
“Có chuyện gì thế?” Con bé cau có nhìn tôi vì đã bắt con chó Oprah trong bộ phim hoạt hình nó đang xem im lặng.
“Em đang làm gì ở đây?”, tôi hỏi.
“Ừm... Thì em đang ngồi trên sofa, đợi chị về nhà...”
“Không, chị muốn hỏi là tại sao em lại ở đây? Tại sao em không... em không ở một nơi nào đó khác?”
Con bé mím chặt môi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-evermore/2030901/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.