GIỜ HỌC TIẾNG ANH TRỞ NÊN THẬT BẤT THƯỜNG khi không còn Damen bên cạnh để nắm tay tôi và thì thầm vào tai tôi. Tôi đã quá quen với sự có mặt của anh, quá thân thuộc với sự có mặt đó đến mức quên bẵng đi cả những trò chọc ghẹo đầy ác ý của Stacia và Honor. Nhưng giờ đây, nhìn bọn họ nhếch mép cười, gửi cho nhau những tin nhắn trong giờ học kiểu như: “A, cho đáng đời cái con lập dị ngu ngốc, chắc bị anh ta bỏ rơi rồi!”, tôi biết mình sẽ phải nhờ lại vào cái áo khoác có mũ trùm đầu, kính mát và chiếc iPod để chở che, làm bạn.
Cuộc sống của tôi... Sao lúc nào nó cũng đầy rẫy những sự trớ trêu? Một cô gái mười sáu tuổi rưỡi, khóc nức nở ở bãi đậu xe, cầu xin người bạn trai bất tử của mình biến đi để mình cảm thấy được bình thường trở lại! Trời ạ, tại sao sự trớ trêu ấy lại rơi vào tôi?
Đòi Damen biến đi để có được trở lại cuộc sống bình thường. Nhưng giờ đây, khi anh đã thực hiện đúng những gì tôi mong muốn, thì sao? Trong cuộc sống mới không-có-Damen của mình, tất cả những suy nghĩ bất chợt của người khác, cũng như những vầng hào quang tỏa ra từ họ vẫn tràn ngập trong tôi, dày vò tôi. Tai tôi lúc nào cũng nghe, mắt tôi lúc nào cũng thấy và tràn đầy nước. Lại còn chứng đau nửa đầu nữa. Nó thường hay bất chợt tìm đến, làm tôi rã rời ê ẩm toàn thân. Tôi choáng váng thường xuyên, buồn nôn thường xuyên. Tôi có gì tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-evermore/2030888/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.