TÔI MỚI CHỢP MẮT THÌ DAMEN GỌI.
Mặc dù hai ngày qua tôi đã tự hứa với lòng mình rằng tôi không thích anh ta nữa, nhưng ngay khi nghe giọng anh bên kia đầu dây, tôi đã vội đầu hàng.
“Giờ này khá trễ rồi nhỉ?”
Tôi liếc nhìn vào mấy con số màu xanh phản quang trên đồng hồ báo thức, biết đã khuya, nhưng lại trả lời: “Không, không sao!”
“Em đang ngủ à?”
“Gần ngủ thôi!” Tôi dựng cái gối lên đầu giường và dựa lưng vào.
“Anh đang tự hỏi không biết anh có thể tới em giờ này không?”
Tôi nhìn đồng hồ một lần nữa. Câu hỏi của Damen đúng là điên rồ. “Có lẽ... giờ này thì không hay đâu!!” Tôi đáp, sau đó là một khoảng im lặng kéo dài.
“Anh xin lỗi vì đã không gặp em trong bữa ăn trưa...” Cuối cùng Damen lên tiếng. “Anh có giờ học nên phải đi ngay sau tiết tiếng Anh”.
“Không sao!” Tôi thở dài, không biết phải phản ứng như thế nào cho phải. Chúng tôi đâu là gì của nhau. Không phải người yêu, Damen đâu cần có trách nhiệm gì với tôi.
“Em có chắc mình không thể gặp bây giờ không?”, anh chợt hỏi, giọng tha thiết đến nao lòng. “Anh thật sự muốn gặp em. Anh sẽ không ở lâu đâu”.
Tôi mỉm cười, thoáng chút cảm động, nhưng vẫn giữ khoảng cách. “Hẹn anh tiết tiếng Anh ngày mai đi”.
“Anh sẽ đưa em đến trường nhé?”
Damen lại hỏi. Giọng của anh gần như thuyết phục tôi quên đi Stacia, quên đi Drina, quên đi sự rút lui vội vàng của anh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-evermore/2030864/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.