SÁNG HÔM SAU, KHI CHUẨN BỊ ĐẾN TRƯỜNG, tôi đã sai lầm khi nhờ Riley chọn giúp cái áo lạnh dài tay để mặc.
“Em thấy sao?”, tôi giơ chiếc áo màu xanh dương lên (trước đó là chiếc khác màu xanh lá).
“Chị mặc màu hồng đi”. Con bé vừa nói vừa lục lọi trong tủ áo của tôi.
“Chị đâu có cái nào màu hồng!” Tôi cau mày, hy vọng con bé nghiêm túc đưa ra lời đề nghị khác, chứ đừng đùa giỡn nữa. “Thôi nào, giúp chị đi, sắp đến giờ rồi!”
Con bé chà chà tay lên cằm, trông như bà cụ non. “Ý chị là trong hai màu xanh dương và xanh lá thì cái nào đẹp hơn phải không?”
“Đây nè!” Tôi bỏ cái xanh dương xuống và ướm cái màu xanh lá lên.
“Xanh dương đi.”
Tôi ngập ngừng. Có lẽ nó nói đúng.
“Em nghiêm túc nhé!” Tôi liếc nhìn con bé rồi bỏ cái áo xanh lá xuống, làm theo lời khuyên của nó.
Con bé tiếp tục lục lọi trong ngăn tủ: “Được rồi! Thêm chút son bóng môi và má hồng nữa là...”
“Ơ, chị không trang điểm đâu! Chị đến trường mà!” Tôi gần như hét toáng lên.
“Chị đúng là khô như ngói, Ever. Thôi, tô chút sơn môi cũng được. Nó có làm chị mất công gì đâu. Không có gì lòe loẹt cả. Chỉ là xinh xắn và nữ tính hơn một chút thôi!”
Tôi thở dài, cầm lấy cây son bóng lướt nhẹ trên môi mình.
“Chị có ai phải không?” Đột nhiên, con bé hỏi.
Tôi mím môi, đi thẳng ra cửa, xuống cầu thang.
“Hì, chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-evermore/2030852/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.