Trên đường đi đến nhà hàng tôi chỉ nghĩ về Riley, về những nhận xét ác ý và thô lỗ của nó cứ tuôn ra rồi biến mất. Tôi gần như van xin nó nói với tôi về bố mẹ, chỉ một chút thông tin trong suốt cả một quãng thời gian dài. Vậy mà thay vì nói cho tôi biết những điều tôi cần, thì nó lại từ chối giải thích tại sao họ lại chưa đến gặp tôi.
Bạn có thể nghĩ cái chết sẽ làm cho người ta hành động dễ thương hơn, tử tế hơn. Nhưng điều đó không đúng với Riley. Nó vẫn hỗn xược, ngang bướng, thích chọc tức tôi và kinh khủng như hồi còn sống.
Cô Sabine rời khỏi chiếc xe để nhân viên phục vụ lái vào bãi và chúng tôi đi thẳng vào trong. Tiền sảnh mênh mông bằng đá hoa cương. Bình hoa to đùng. Tầm nhìn ra biển tuyệt đẹp. Những thứ ấy khiến tôi giật mình hối hận vì những suy nghĩ của mình ban nãy. Riley đã đúng. Cái nơi này, lộng lẫy và sang trọng, là nơi để tìm kiếm niềm vui, sự thư giãn, nơi hẹn hò với người yêu, chứ không phải với đứa cháu gái ủ rũ.
Người phục vụ dẫn chúng tôi đến một cái bàn có trải khăn trắng muốt. Những cây nến đang tỏa ánh sáng lung linh. Lọ muối và lọ tiêu để ngay ngắn trong chiếc đĩa đá màu bạc. Khi tôi ngồi xuống nhìn xung quanh phòng, tôi không thể tin được nó đẹp mê hồn đến thế. Đặc biệt là khi so sánh với những nhà hàng mà tôi hay đến trước kia.
Nhưng khi tôi nghĩ đến điều đó, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-evermore/2030845/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.