Độc Cô Bại Thiên nói: "Cái gì đến sẽ đến, lo lắng cũng vô dụng."
Ma Tổ thở dài: "Quả thật như vậy, ôi, hai chữ danh lợi đúng là hại người, kể cả đạt đến mức Võ thánh thiên địa tề thọ cũng không thoát được. Dã tâm năm xưa cộng với việc muốn tạo ra thần, lại thêm có kẻ cố tình thừa gió bẻ măng khiến các Viễn cổ Võ thánh chia thành hai phái đấu nhau, bao nhiêu cường giả đã gục ngã. Đó là thời đại thiên tài điêu linh, vô số Võ thánh chí cường chí đại đã chết trong cơn loạn động."
"Đúng vậy, những việc sau đó ta tuy không có cơ hội tham dự nhưng nghịch thiên sống lại rồi, ta lại từ các tư liệu mà phát hiện ra chuyện bi thảm của cả thời đại đó. Quả thật là một thời đại đất trời phải khóc than, vô số cường giả bị cuốn vào vòng chiến, thân bất do kỷ, căn bản không thể lựa chọn. Không có chỗ cho phe trung lập mà chỉ có hai thế lực ủng hộ và phản đối việc tạo thành Thần, không ai thoát ra ngoài vòng kiềm tỏa được. Tàn sát, tàn sát, tàn sát…mỗi người đều giết đỏ lựng tròng mắt, không giết người ắt bị người giết, đó là thời đại của máu chảy, của anh hùng cường giả rơi rụng."
Ma Tổ than: "Mỗi lần ta nghĩ lại tỉnh cành thảm khốc của đại chiến năm đó đều rùng mình, không ngại ngươi cười, trong thời gian rất dài, khi nào ta nhắm mắt lại đều gặp ác mộng thấy những ch đã chết đó. Cái chết của ngần ấy cái thế cường giả đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-bat-diet/2466987/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.