Huyết hải cuồng đào, vô biên ác lãng, Độc Cô Bại Thiên tỉnh khỏi ác mộng. Quanh hắn là sương trắng ngùn ngụt do tuyết tan bốc lên, một mình hắn nằm giữa hoang vu trống trải.
Lòng hắn dấy lên cô độc, một mình độc chiến giang hồ, đối kháng cả thiên hạ, phấn đấu giữa vạn tầng sát cơ, dù sắp chết cũng không ai biết, một mình ở giữa hoang dã chịu đựng tịch mịch và tử thần.
Phía sau vô địch thiên hạ là cô tịch vô tận, mắt hắn tỏ rõ nét mất mát…
"Hắc hắc, ma tịch thiên hạ, một bóng phiêu linh… Độc Cô Bại Thiên ta từ một thiếu niên vô lo vô nghĩ trở thành ma nhân cả thiên hạ đều đều sợ, chỉ mới nửa năm ngắn ngủi. Thế sự vô thường, đời người…"
Lúc này, hắn quả thực ủ rũ, thật sự muốn buông tay, từ đây ẩn cư Trường Sinh cốc, cách xa cuộc đời giả dối. Nhưng nghĩ đến những gì trải qua trong nửa năm qua, hắn lại bất cam, lửa giận đùng đùng, máu sôi lên, vì sao phải trốn tránh, phải thỏa hiệp?
Hắn đứng dậy, tuốt Ma Phong bổ mạnh, ma khí đỏ tía tràn ra, vạch thành tia sét chói lòa trên không trung, phong lôi trận trận, thiên địa thất sắc.
Bảy ngày sau, thương thế của hắn khôi phục như cũ, hắn không vào giang hồ, không đến thành trấn đông đúc mà một bóng đi trên nền tuyết mênh mang.
Hắn ngẫm nghĩ xem nên đi đâu về đâu, tuy không định lập tức ẩn cư nhưng có phần mệt mỏi, mệt mỏi trước cảnh cả ngày chém giết trong giang hồ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-bat-diet/2466898/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.