Độc Cô Bại Thiên tuy cả kinh nhưng vẫn muốn bật cười, Võ thánh cũng có lão vô lại như thế, quả thật chết cười.
"Ha ha..." Hắn bật cười vang.
"Lại có Võ thánh như thế, ha ha... cười chết mất, ha ha..."
"Ngươi còn cười nữa…" Võ thánh trong khối băng trợn tròn mắt tức giận, hai đạo hàn quang xạ ra.
Độc Cô Bại Thiên nói: "Khụ… tiền bối có nghĩ rằng lão du côn đó cũng là sư phụ của mình, lão không lấy lớn hiếp nhỏ đã là tốt rồi. Với võ lực của lão, muốn làm khó tiền bối chắc ... hắc hắc..."
Thấy lão nhân tỏ vẻ giận, hắn liền ngừng lời.
Lão nhân nói: "Hắn còn không làm khó ta chắc? Giam ta ở đây năm ngàn năm, cả ngày co đầu rút cổ như rùa đen. Ta mà đánh được hắn, ta nhất định... hắc hắc..." Lão nhân đổi hướng khối băng, tựa hồ cẩn thận tìm kiếm, đủ thấy di uy của lão vô lại đó đến hiện giờ vẫn khiến lão nhân cố kị, thật khiến người ta tắc lưỡi.
"Tiền bối tìm gì?"
"Hắc hắc, không tìm gì hết." Lão nhân cười ngượng.
Độc Cô Bại Thiên nói: "Tiền bối chỉ biết có thế, không còn gì khác ư?"
"Ừ, không còn gì, ngoài thế ra, lão du côn không cho ta biết gì nữa, chỉ bảo ta ở đây trông nom."
Độc Cô Bại Thiên lắc lắc món đồ sắt dài trong tay: "Lão vô lại đó có nói phía sau phong ấn chi môn là vật gì không? Nếu là binh khí sao lại hình dạng này? Nếu không phải, sao lại nặng sát khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-bat-diet/2466876/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.