Cuối cùng Độc Cô Bại Thiên cũng hiểu vì sao mấy ngày nay nàng khác thường như thế, kêu lớn lên: "Huyên Huyên…cô bế tử quan ở đâu?" Hắn lao về phía Linh ma hồ, quả nhiên thấy Huyết Ma Hứa Nặc.
"Huyên Huyên đi đâu rồi?" Hắn nóng ruột kêu to.
Huyết Ma nhìn Linh ma hồ, mắt thoáng mờ đi, một lúc sau mới đáp: "Ta không biết."
"Sao ngươi lại không biết, mau cho ta biết đi, nhất định cô biết nàng đi đâu." Hắn nắm vai Huyết Ma lắc mạnh.
Huyết Ma Hứa khẽ tránh, thân thể phát ra ánh sáng mờ mờ, hất hắn bắn ra.
"Ta thật sự không biết, kỳ thật ngươi tìm thấy thì sao? Chỉ biết trơ mắt nhìn ư? Ngươi có cách trợ giúp sao? Chi bằng cứ giữ lại một phẩn ảo tương đợi khi nào đó Huyên Huyên quay lại."
"Ngươi…sao lại nói thế? Huyên Huyên mang ẩn tật, trong lòng vô cùng buồn bã, sao lại để nàng không có ai chiếu cố?"
"Muội ấy ở lại cũng chết, lại không thể tĩnh tâm, chỉ khi trong lòng không còn vương vấn, tâm trong sáng nhất mới có thể lĩnh ngộ sinh tử."
Độc Cô Bại Thiên thất thần: "Huyên Huyên có mấy phần thành công?"
"Một."
"Gì cơ?"
Huyết Ma nói: "Huyên Huyên khác hẳn mọi người, nếu qua được ải này thì tiền đồ thênh thang, không thể hạn lượng được. Tuy lần này nàng ta không vượt được nhưng cũng dừng tạm ở thánh cấp cảnh giới trong khoảnh khắc, hạt giống thánh cấp đã gieo vào tâm, có điều hạt này có lớp vỏ cứng. Nếu đột phá được hạn chế, thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-bat-diet/2466844/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.