Không hiểu bao lâu sau, Độc Cô Bại Thiên chậm hẳn kình lực, lao vút tới cạnh "xác ướp" đưa tay sờ vào thân thể khiến người ta kinh rợn đó. Hắn cảm giác rõ ràng tinh khí trong thiên địa đang tràn tới thể nội "xác ướp", thoáng sau lồng ngực khô quắt của "xác ướp" thoáng có tiếng tim đập thật khẽ.
"Me nó chứ, đúng là quái vật." Độc Cô Bại Thiên thầm mắng, thánh cấp cao thủ này khiến hắn hiểu ra nhiều việc.
Người bị phong ấn lâu năm cơ hồ cũng tự phong bế cơ năng sinh mệnh, mỗi tia tinh khí đều là năng lượng sinh mệnh của họ nên họ không dám lãng phí, đồng thời còn lấy cả năng lượng bên ngoài phong ấn chi môn để kéo dài mạng sống. Bị phong ấn lâu năm, mỗi thánh cấp cao thủ đều bị dày vò như ở trong địa ngục.
Hắn rùng mình: "Quá trình này đáng sợ thật, vĩnh viễn chìm trong hắc ám vô tận, một mình vật vã cô đơn, tất cả chỉ để kéo dài mạng sống, chịu đựng dày vò vô hạn. Đáng sợ thật, kẻ phong ấn khi xưa thật quá tàn nhẫn, có khác nào ác ma."
"Chắc là ban nãy hắn xung kích phong ấn nên hao tận năng lượng, nếu mà không chết thì đúng là quái vật."
Tay hắn lại lần mò khắp mình "xác ướp". "Công pháp quỷ quái gì mà mỗi lỗ chân lông đều trao đổi năng lượng? Lẽ nào toàn thân hắn, bộ vị nào cũng đều vận chuyển tiêu hóa năng lượng như kinh mạch, đúng là mạnh đến biến thái, khác biệt giữa thánh cấp cao thủ và tuyệt đỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-bat-diet/2466832/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.