"Một vạn năm, một người bị phong ấn vạn năm." Độc Cô Bại Thiên kinh hãi hô.
"Không sai, Thông Thiên ma tổ đã bị phong ấn vạn năm, chịu đủ khổ ải."
"Bị phong ấn vạn năm mà vẫn có thể giữ cho linh thức bất diệt?"
"Đương nhiên, Thông Thiên ma tổ kinh tài tuyệt diễm, hơn ba mươi tuổi đã ma công đại thành, danh chấn thiên hạ, ba mươi lăm tuổi đã siêu phàm nhập thánh, trực thông hóa cảnh. Người là một trong những nhân vật mạnh nhất lịch sử ma giáo, dù trong lịch sử võ lâm cùng là nhân vật nổi danh vạn cổ. Nếu không phải trước khi bị phong ấn, người thụ trọng thương thì ai phong ấn dược? Có lẽ vì thương thế hao tận gần hết tinh lực, bằng không người đã phá ấn lâu rồi."
Phảng phất hồi ứng cùng lời của trưởng lão ma giáo, thạch môn bị phong ấn toát ra tinh thần dao động hùng hồn, chúng nhân lập tức cảm giác nghẹt thở.
"Mạnh, mẹ nó chứ, mạnh quá." Độc Cô Bại Thiên thầm kinh hãi, bị phong ấn vạn năm mà còn thế này thì năm xưa hẳn ông ta đáng sợ thế nào, không khó để tưởng tượng ra lúc ông ta còn tung hoành đại lục thì phong quang vô hạn đến đâu.
"Tiểu hữu cảm giác thấy không, tâm tình của lão tổ hiện tại bi phẫn thế nào. Một vạn năm rồi, lão tổ trọng thương mới bị phong ấn, nếu ý chí người không như sắp thép chắc đã tan nát hình thần vì phong ấn rồi."
Độc Cô Bại Thiên tự nhủ: "Sao ta lại cảm giác thấy cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tu-bat-diet/2466809/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.