Mặc Phi và Tê Túc cưỡi ngựa ngang qua một cái trấn nhỏ, phát hiện rất nhiều thôn dân đang xây dựng miếu thờ.
Mặc Phi tò mò tiến tới hỏi: “Cụ à, trấn của mọi người cung phụng vị tiên thánh nào thế?”
Ông cụ liếc nhìn nàng, phát hiện nàng tóc ngắn, quần áo mộc mạc, khí chất không tầm thường, lập tức nhiệt tình nói: “Nhìn dáng vẻ của tiên sinh, chắc là người khổ hành đúng không?”
Bị Mặc Phi ảnh hưởng, rất nhiều hành giả khắp nơi đều cắt tóc ngắn, tóc ngắn rất thuận tiện, vô cùng thích hợp với người đi xa, cho nên ông lão vừa thấy mái tóc ngắn của Mặc Phi đã coi nàng là hành giả.
Mặc Phi hơi chần chờ, khẽ gật đầu.
Ông lão cười nói: “Vậy ngài hãy ở lại trấn của chúng ta mấy ngày đi, đợi ngôi miếu này xây xong rồi tiện thể thăm viếng một chút, nơi này chuẩn bị cung phụng thánh nhân Phù Đồ.”
Thánh nhân Phù Đồ… Mặc Phi trầm mặc.
Tê Túc nở một nụ cười.
Ông lão thấy thế, có phần không vui: “Thế nào, hai người không muốn cung phụng thánh nhân sao?”
“Không, cụ chớ hiểu lầm.” Tê Túc vội nói, “Chúng ta chỉ không ngờ là mọi người lại tự xây dựng miếu thờ cho Phù Đồ thôi.”
“Tên của thánh nhân là để cho cậu gọi như thế hả?” Ông lão trừng mắt nói, “Lão nhân gia ngài chính là thần tiên xuống trần gian, ban ơn cho bách tính lê dân, có trí tuệ tối thượng và dung nhan không già, chúng ta kĩnh ngưỡng thánh nhân, cậu không thể nói bậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-tieu-phu-do/2379563/quyen-3-chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.