Chương 12
Vừa thấy ta, ông ta giọng khàn khàn cầu xin:
“Nữ nhi cứu phụ thân đi… Chỉ cần con chịu cầu tình với Trưởng công chúa và Nhiếp chính vương, bọn họ nhất định sẽ tha phụ thân một mạng.”
Ta dừng bước, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đục ngầu của ông ta, khẽ cười:
“Bọn họ vốn dĩ đã định tha cho ngươi một mạng…”
Trong mắt ông ta bừng lên tia sáng:
“Vậy thì…”
Ta chậm rãi nói:
“Cho nên, việc xử t.ử ngươi là ý của ta.”
Dưới sự trợ giúp của Tướng gia, Trưởng công chúa thuận lợi trị vì thiên hạ.
Hai người họ đều là nhân tài trị thế, thiên hạ dần trở nên yên ổn, phồn thịnh.
Chỉ là, giống như kiếp trước, họ vẫn không có con nối dõi.
Vì thế, họ đón nhi t.ử của ta vào cung nuôi dưỡng.
Đứa nhỏ này có phẩm hạnh hơn ta rất nhiều, cũng tốt hơn ta rất nhiều.
Giao cho Tướng gia dạy dỗ, ắt hẳn sẽ được giáo dưỡng chu toàn.
Vì không phải nuôi con, cuộc sống của ta nhàn rỗi hẳn.
Ngày ngày ta dẫn Tiểu Hồng ra ngoài ăn uống vui chơi.
Một lần đ.á.n.h mạt chược, Tề vương phi đều mỉa mai ta tâm cơ sâu nặng, vì lấy lòng bệ hạ mà ngay cả nhi t.ử ruột cũng dâng vào cung.
Ta đặt quân mạt chược xuống, cúi mắt nói:
“Ta sớm đã không cần dùng tâm cơ nữa rồi.”
Tiểu Hồng khẽ thở dài:
“Tiểu thư bây giờ, thật có phong thái…”
Ai ngờ ngay giây sau, ta đã lao tới đ.á.n.h nhau với Tề vương phi.
Toàn trường đều ngây người.
Vài ngày sau, Tạ Vô Trạch từ chiến trường trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-thien-nhan/5293349/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.