Chương 2
Nàng ta trợn trừng mắt nhìn ta, há to miệng nhưng không nói được lấy một lời.
Kiếp trước, điều ta hối hận nhất là không thể tự tay g.i.ế.c kẻ thù đã g.i.ế.c mẫu thân ta.
Kiếp này, ta cuối cùng cũng được toại nguyện.
…
Phụ thân của Lý Thu Oánh tên là Lý Sinh, mà Lý Sinh nay đã đầu nhập vào Hằng vương, quan lộ thăng tiến không ngừng.
Địa vị của ông ta trong triều lúc này đã ngang hàng với phụ thân ta.
Phụ thân ta đương nhiên không dám đắc tội.
Ta lau vết m.á.u còn dính trên lưỡi d.a.o, hạ giọng nhắc nhở ông ta:
“Chỉ còn hai canh giờ nữa trời sẽ tối. Lý đại nhân sẽ cho người đi tìm thê t.ử và nhi nữ. Phụ thân cứ yên tâm, lúc họ tiến vào Tống phủ không có người ngoài trông thấy.”
“Người ngoài chỉ nhìn thấy hai người bọn họ ăn mặc sang trọng lên núi, nói là đi thắp hương cầu phúc.”
Phụ thân ta gượng đứng dậy, thân thể lúc này vẫn còn run rẩy.
Ông ta nhìn ta, trong mắt toàn là sợ hãi.
Ông ta có lẽ đang rất hận vì không thể g.i.ế.c ta ngay tại chỗ.
Nhưng rốt cuộc, ông chỉ có thể vừa c.h.ử.i rủa, vừa giúp ta thu dọn hậu quả.
Kết cục được tạo ra lúc này là Vương Thanh Liên và Lý Thu Oánh, trên đường lên núi cầu phúc, gặp phải cướp.
Lý phu nhân vì che chở cho Lý Thu Oánh, trúng nhiều nhát d.a.o, c.h.ế.t tại chỗ.
Lý Thu Oánh giữ được một mạng.
Khi Lý Thu Oánh bị khiêng ra khỏi viện của ta, mắt nàng ta đỏ ngầu, nhìn ta bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-thien-nhan/5293339/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.