Tuy đã nhắc đi nhắc lại bản thân không nên suy nghĩ bậy bạ, nhưng vừa nhìn thấy Thư
Niệm thay đồ xong bước ra, hắn vẫn thừ người một lúc.
“Ưm Tiểu Niệm, rất là hợp nha.”
“Thật sao?” Thư Niệm cũng rất phối hợp, cậu mỉm cười, xoay người một vòng. Đối với
y phục, cậu không quá lưu tâm hay có hứng thú đặc biệt gì, chỉ cần gọn gàng tươm tất không cầu kì là được.
“Ừ, thật chứ” Tạ Viêm ngắm nghía mãi vòng eo thon nhỏ săn chắc của cậu, thật lâu
sau mới ho khan hai tiếng, rời mắt đi.
Rõ tệ, chẳng nhớ trước kia ai đã nói với hắn, đồng tính luyến ái là để chỉ bọn Lan Hoa
Chỉ*, không thì ít nhất cũng là mấy tên ẻo lả, dáng đi õng ẹo như rắn nước, mỗi khi cười hai tay đều uốn éo như thế, muốn bao nhiêu kỳ quái thì có đủ bấy nhiêu. Đúng là nói hươu nói vượn, Tiểu Niệm của hắn hoàn toàn đâu phải thế, sao có thể dùng cái nhìn soi mói đó để trông lên ngó xuống, mà nào thấy Thư Niệm và loại đàn ông bình thường có gì khác biệt đâu, quá lắm chỉ là trong lòng hay e thẹn chút thôi.
Nhìn thế nào cũng vẫn là một người đàn ông hiền hòa, thanh tú, trong sáng, chẳng
có chỗ nào không tốt cả.
Dĩ nhiên rồi, Tiểu Niệm của hắn mà, sao lại không tốt được! Từ đầu đến chân, từ trong
ra ngoài, điểm nào hắn cũng vô cùng thích.
Nhìn mãi hình bóng ôn hòa, bình thản bên cạnh, do dự cả buổi, hắn vẫn không cầm
lòng được, vươn tay ôm lấy cậu, siết chặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-kha-khang-luc-uncontrolled-love/4379/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.