“Tiểu Viêm…”
“Dạ?” Tạ Viêm thờ thẫn gắp đồ ăn.
“Con cầm đũa ngược kìa.”
“À, à – “ Tạ Viêm trở đầu đũa lại, thờ thẫn gắp tiếp.
Bà mẹ nào nhìn bộ dạng như người mất hồn của thằng con mình mà chẳng thấy lo đau đáu. Huống chi Tạ Viêm thành ra thế này đâu còn là chuyện ngày một ngày hai. Sau chuyến đi Anh Quốc, dường như hơn nửa phần hồn hắn đã bỏ lại đấy, quên lấy về mất rồi. Nếu không phải cả đời theo thuyết Vô thần, hẳn bà đã định mời đạo sĩ về chiêu hồn.
Song chẳng rõ liệu pháp lực của đạo sĩ Trung Quốc có thể vươn xa tới tận trời Tây không nữa.
“Con bị làm sao vậy, dạo này cứ bồn chồn suốt? Tinh thần cũng kém hẳn,” Tạ phu nhân hết nhịn được bắt đầu nhằn, “Đã bảo con rồi, làm việc đừng có lao lực quá. Con đã lớn vầy, luôn cả bản thân mình cũng lo không xong…”
“Nếu thật làm không xuể, ba cho thêm mấy người qua giúp con.” Tạ Phong cũng chẳng thể tiếp tục lờ được bộ mặt thiếu ngủ, tinh thần bải hoải lồ lộ ra đấy của thằng con trai, “Chỉ mình Thư Niệm đi thôi mà bận lu bù dữ vậy? Sao hồi còn ở đây, ba đâu thấy nó có tài cán bao nhiêu, mới đi một cái là giống y như sụp hết nửa bầu trời vậy?”
“Ưm… Tiểu Niệm, cậu ấy được việc lắm.” Tạ Viêm hàm hồ đáp bừa.
“Không ổn thật thì cứ kêu nó về đại đi. Bày đặt học kinh tế kinh tiếc chi cho mệt.”
“Dạ…” Tạ Viêm vẫn ngồi và cơm một cách vô hồn.
Dạo này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-kha-khang-luc-uncontrolled-love/4377/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.