Tạ Viêm về nhà thì cũng là lúc trời đã ngả tối, dạo gần đây hắn luôn làm việc ngoài giờ, tuy công việc căn bản chẳng lu bù thế.
Nán lại công ty muộn vậy thực ra cũng chẳng có việc gì để mà làm. Chẳng qua là bắt nguồn từ quán tính, hắn luôn cần có một người gõ cửa vào văn phòng mình, giục hắn tan sở về nhà, mới chịu gom dọn đồ đạc. Mà con người ấy giờ đây có đợi cách mấy chăng nữa cũng chẳng đến, nên đám nhân viên toàn công ty đều chẳng dám ho he về trước sếp, bấm bụng ngồi trông giờ, cầu cho hôm nay sếp có thể chóng nhớ ra hơn hôm qua một tẹo chuyện Quản lý Thư đã ngưng công tác từ hồi nảo hồi nao.
Bữa tối vẫn như trước, ăn trong lặng lẽ. Tạ Viêm gần đây còn lầm lì hơn dạo trước, bên bàn ăn càng chẳng có ai để chuyện trò. Người hầu bưng món canh đã hầm nhiều giờ lên, hắn lại thuận miệng kêu: “Tiểu Niệm, múc một bát…” Nói đoạn, hắn mới sực ý thức được bên cạnh mình đã không còn bóng dáng gầy gầy hay khom người kia, sắc mặt càng khó coi đi vài phần.
Tạ Viêm cảm thấy rất khó chịu, thứ cảm giác tựa như người nghiện nặng bỗng bắt đầu buộc phải cai thuốc. Thường xuyên có cảm giác cồn cào bải hoải như khi cơn nghiện phát tác mà ngay đến một điếu thuốc cũng bói không ra.
Hắn phát hiện ra mình rất nhớ người kia. Xuất phát từ sự quan tâm cũng được, mà do thói quen cũng được, sớm sớm tối tối, nhắm mắt mở mắt đều là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-kha-khang-luc-uncontrolled-love/4374/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.