Cậu dọn về khu nhà chính của Tạ gia đã được một thời gian. Nếu muốn hỏi về cảm nhận của Thư Niệm, thì chỉ có một chữ – Oải.
Cậu đồ rằng Tạ Viêm vời cậu trở về, căn bản là đã có mưu đồ từ trước. Ai mà biết bẵng đi vài năm, thói soi mói và căn bệnh sạch sẽ của Tạ Viêm sẽ phát triển tới mức cực điểm, đồ dùng cá nhân ngay cả lão người hầu phục vụ mấy chục năm cũng không cho động tới. Nhưng đại thiếu gia của cậu được nâng niu từ tấm bé, hiển nhiên chẳng đời nào là người theo chủ nghĩa tự thân vận động. Vậy nên, để chăm chút cho những sinh hoạt thường ngày của Tạ đại thiếu gia, giúp cho Tạ Viêm được ung dung thư thái, Thư Niệm đành phải một thân đảm đương đủ chức danh, đồng thời sắm nhiều loại vai từ tài xế đến vệ sĩ, người hầu này nọ, thi thoảng còn kiêm luôn nào là đầu bếp, nào là nơi trút giận, đủ vai đủ dạng.
Ai bảo Tạ Viêm đối với cậu tuyệt không bài xích, thậm chí cốc nước cậu đã uống qua cũng có thể tỉnh bơ cầm lên uống tiếp.
Vậy nên, hiện tại…, nói cậu được Tạ đại thiếu gia yêu thích nhất, chi bằng nói là được sai vặt nhất.
Lương lậu lại không lên nửa đồng, thật sự là thiếu thỏa đáng.
“Tiểu Niệm, tôi muốn uống hồng trà cậu pha.”
“Ơ? Nhưng mà buổi tối không phải cậu còn phải… A, đừng véo mặt tôi, được được được… Đợi tôi dọn xong chỗ này đã.” Thư Niệm mướt mồ hôi cả đầu giúp Tạ Viêm sửa sang lại tủ quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-kha-khang-luc-uncontrolled-love/4371/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.