“Tôi đã bảo tôi hết bệnh rồi mà.” Thư Niệm gượng cười, nằm yên trên giường, mặc
tình cho Kha Lạc đẩy nhiệt kế vào miệng mình.
“ Nhưng mà sắc mặt anh nhìn có vẻ chưa khỏi hẳn đâu” Kha Lạc cúi đầu lẩm bẩm,
phụng phịu hai má, “Bất kể thế nào, nghỉ ngơi nhiều vẫn tốt hơn.”
Canh vừa đủ thời gian, lấy nhiệt kế ra nhìn chăm chăm, hai gò má căng mịn của Kha
Lạc càng phính lên dữ dội.
“Thế nào? Bình thường rồi chứ?”
“Ừ Ổn rồi.” Mặt y không có mảy may dấu hiệu nào tỏ ra vui mừng vì cậu vừa khỏi
cơn bệnh nặng, trái lại còn giống như đang dỗi.
“Vậy cậu mau đi học đi, nếu không sẽ bị muộn thật đó.”
“Ừ” Không tình nguyện nhổm dậy khỏi giường, cầm mấy cuốn sách giáo khoa và
giáo trình ở bên cạnh lên, y dùng dằng một chốc mới lề mề bước ra cửa, đi nửa chừng thì ngoái lại, nhìn Thư Niệm đang nằm trên giường mỉm cười với y, nói thật nhỏ: “Tối nay tôi đi
học về anh vẫn còn ở đây chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
Kha Lạc đứng lại nhìn rất lâu, mới đóng cửa phòng lại bỏ ra ngoài.
Kể từ sau đêm đó, y đã không lén bỏ thuốc ngủ cho Thư Niệm nữa, nào phải y không
biết cái kiểu giam lỏng hèn hạ này chẳng tốt lành cho ai cả, nhưng lại lo sợ Thư Niệm sẽ giống như buổi sáng đó, lẳng lặng bỏ đi lúc y đang ngủ, nên bí quá hóa liều, mù quáng đặt hy vọng vào mấy viên thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-kha-khang-luc-uncontrolled-love/2698044/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.