Dịch giả: One_God
Nghe Đoan Mộc Vũ nói thế nàng khẽ mỉm cười, lắc đầu và nói: "Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi! Ta mặc dù bị Lạc Anh chân nhân bắt về đây nhưng ta với Lạc Anh chân nhân có quan hệ rất tốt, nếu ta muốn rời đi thì lúc nào cũng có thể. Tuy nhiên đây cũng không phải chuyện tốt bởi vì ta phải đảm bảo không bị cừu gia tìm được nên mới ủy thác Lạc Anh chân nhân hỗ trợ, lấy một mặt lục tinh ngọc bài trấn áp U Minh Khí khiến tu vi của ta giờ trói gà không chặt. Chỉ có ở trong phương viên ba dặm quanh thác nước mới khôi phục bình thường."
"Hôm nay ta tới tìm ngươi, một mặt bởi vì ta tất phải đi cùng ngươi để ngươi từ từ hỗ trợ trừ bỏ U Minh Khí trong cơ thể ta thì mặt khác ta cũng hi vọng được ra ngoại vực một lần! Ý của ngươi thế nào? Ngươi đáp ứng thì ta sẽ nói với Lạc Anh chân nhân, cùng ngươi xuống núi! Tuy nhiên, cái ta muốn nhất là ngươi cứ ở lại Lạc Tinh Tông! Cho dù ngươi không muốn làm môn hạ Lạc Anh chân nhân thì cũng không có gì quá nguy hiểm. Chứ đoạn đường đi ngoại vực cực kỳ khó khăn."
Đoan Mộc Vũ lắc đầu, bình tĩnh nói: "Ba ngày sau, chúng ta xuống núi."
Nàng nhìn Đoan Mộc Vũ, không nói thêm điều gì nữa, xoay người nhẹ lướt đi.
Đường núi gập ngềnh, Đại Hắc chậm rãi đi về phía trước. Tuy thân thể nó nặng tới mấy vạn cân nhưng lúc này cử động nhẹ nhàng cực kỳ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-hoang-kiep/2112556/quyen-2-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.