Edit: Min
Hai tháng sau.
Đào Nguyện lấy thuốc mỡ màu trắng ra, thoa đều lên mặt của Hạ Lập Viễn, sau đó dùng hai ngón tay nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Sau khi thuốc mỡ ngấm vào da mặt, Đào Nguyện cầm chiếc gương tròn lên và nói với hắn: "Nhìn xem, thế nào? Bây giờ anh có thể ra ngoài mà không đeo khẩu trang rồi đúng không?"
Hạ Lập Viễn quay đầu từ bên này sang bên kia, da thịt trên mặt đã phẳng hơn trước rất nhiều. Tuy vẫn còn một số vết đỏ nhưng nếu nhìn kỹ vẫn có thể thấy dấu vết gồ ghề lồi lõm, nhưng ở mức độ này, đi ra ngoài gặp người là không có vấn đề gì cả.
Nhưng Hạ Lập Viễn vẫn yêu cầu Đào Nguyện lấy khẩu trang, trước đây là để che mặt, còn bây giờ chỉ đơn giản là hắn thích đeo thôi. Đào Nguyện đã làm nhiều loại khẩu trang màu rằn ri cho hắn, và mỗi lần đến bệnh viện hắn đều phải đeo chúng.
Lúc đầu Đào Nguyện còn làm cho hắn khẩu trang màu da để không thu hút sự chú ý, người khác nếu không nhìn kỹ sẽ không thể nhận ra hắn đang đeo khẩu trang. Nhưng hắn chỉ muốn đeo màu rằn ri và màu đen thôi, dù bị người khác chú ý cũng muốn đeo.
Đào Nguyện chỉ có thể mặc kệ hắn, thầm cảm khái trong lòng, có một số người đàn ông nhìn thì trưởng thành, chín chắn, cương nghị và cường tráng. Nhưng sâu bên trong lại là một đứa trẻ mãi mãi không chịu lớn.
Đào Nguyện đẩy hắn đi ra ngoài, không chỉ có ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-hack-yeu-duong-cua-he-thong/2618648/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.