Edit: Min
Những bác sĩ đó đã đợi từ sớm, vừa nhìn thấy Đào Nguyện là bọn họ lập tức tiến lên, muốn dẫn cậu đi.
"Tôi đợi trước, cậu ấy nên đi cùng tôi trước."
"Bệnh nhân của tôi quan trọng hơn, cậu ấy nên đi cùng tôi trước."
"Tình trạng bệnh nhân của tôi nghiêm trọng hơn, đương nhiên là tình trạng nghiêm trọng nên được ưu tiên."
"Bệnh nhân của tôi phức tạp hơn......."
"Phức tạp thì đương nhiên phải để sau, tôi thấy nó sẽ khả quan nhanh thôi......."
Sự tranh cãi của những bác sĩ này đã thu hút rất nhiều người đi ngang qua vây xem.
Đào Nguyện mặc kệ bọn họ, trực tiếp đi vào trong, dù sao cậu đến phòng bệnh của ai trước thì sẽ khám cho người đó trước. Những bác sĩ đó không có lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo sau cậu.
Sau khi nhìn Đào Nguyện rời đi, Hạ Lập Viễn xoay người đi về phía bên kia, hắn định đi thăm Vương Tùng Minh, nghe nói hôm nay Vương Tùng Minh sẽ xuất viện.
"Đại đội trưởng!" Mấy binh lính tới đón Vương Tùng Minh thấy Hạ Lập Viễn đi vào thì lập tức đứng thẳng chào kiểu quân đội.
Hạ Lập Viễn chào lại, thấy giường bệnh trống rỗng thì hỏi: "Vương Tùng Minh đâu?"
"Trung đội trưởng đi vệ sinh rồi ạ, sẽ quay lại ngay." Một binh lính đáp.
Hạ Lập Viễn gật đầu.
"Đại đội trưởng, bọn em đều nghe nói sức khỏe của anh đã tốt rồi, chừng nào thì anh quay lại quân đội?"
"Mấy ngày nữa là có thể quay lại quân đội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-hack-yeu-duong-cua-he-thong/2618644/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.