Xấu hổ chết mất, chắc chắn trong bụng Tống Cận Trạch đang cười hả hê lắm. Trong đầu Tần Nguyệt lúc này chỉ muốn bóp chết cô bạn thân ngốc nghếch tên Sở Lộ ở ngay trước mắt.
Biết vậy lúc nãy cô không nên nhận lời cùng đi ăn sáng sẽ không rơi vào tình huống như con ngốc chỉ biết ngồi một chỗ mà nở nụ cười.
Muốn rời khỏi đây.
Cô muốn đi ngay lập tức.
Trong lòng Tần Nguyệt liên tục gào thét, khóc không ra nước mắt.
"Tần tiểu thư hình như không được thích tôi."
Bầu không khí đang im ắng, bị câu nói của Tống Cận Trạch phá vở. Từ đâu đến cuối tất cả những biểu cảm của Tần Nguyệt đều được anh thu vào trong mắt, có chút ngốc nhưng lại rất đáng yêu.
Bị gọi tên, Tần Nguyệt như cô ngốc thức tỉnh, gượng gạo trả lời.
"Tống tổng suy nghĩ nhiều. Tôi nào dám."
Nhưng trong lòng cô lại liên tục gật đầu đồng ý. "Phải" cô không thích, chỉ nghe những tin đồn về Tống Cận Trạch cô đã cảm thấy sợ hãi, huống hồ bây giờ cô lại ngồi cạnh trái tim bé nhỏ của cô sắp sửa rơi ra ngoài rồi. Nhưng câu trả lời như vậy, Tần Nguyệt đành phải nuốt vào trong bụng, cô còn rất yêu cuộc sống hiện tại, chưa muốn đi gặp ông bà sớm.
Biểu cảm gượng gạo Tống Cận Trạch nhìn thoáng qua đều biết cô đang nói dối.
Còn đang muốn trêu ghẹo cô gái nhỏ một chút, Chính Hạo lên tiếng hỏi:
"Tối qua không thấy cậu ở hôn lễ, không phải nói xuống máy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-em-ve-lam-vo/2584223/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.