Hoàn thành tất cả mọi công việc, bên ngoài bầu trời cũng đã sập tối, Tần Nguyệt nhìn sang chiếc đồng hồ đã là 6 giờ 30 phút. Cô dùng hai bàn tay mát xoa cổ đã đau mỏi của mình sau đó thả lưng xuống chiếc ghế dựa thả lỏng để cho cơ thể ở trạng thái thoải mái nhất.
Cảm giác hoàn thành xong mọi việc thật tốt.
Sau khi cơ thể đã bớt mệt mỏi, Tần Nguyệt ngay lập tức cầm lấy túi sau đó rời khỏi phòng làm việc.
Thường ngày 5 giờ đã tan giờ làm việc mà bây giờ đã hơn 6 giờ 30 phút nên trong Tần Thị rất ít người đi lại, chỉ còn lại không qua nổi mười người ngoài Tần Nguyệt ra ra thì còn vì nhân viên vẫn tiếp tục ở lại tăng ca.
Không bao lâu, Tần Nguyệt đã đứng trước Tần thị chờ đợi một chiếc taxi. Cô ngáp một hơi thật dài, hôm nay cô đã quá mệt mỏi, hai tay Tần Nguyệt ôm trước ngực, sắp vào mùa đông thời tiết bắt đầu sẽ giảm nhiệt độ xuống nên buổi tối trời sẽ lạnh.
Sáng nay cô không mang theo áo ngoài trên người chỉ có chiếc áo sơ mi, đứng đợi khoảng 10 phút Tần Nguyệt đã không chịu nỗi cái lạnh, môi của cô đã khô lại, mặt cũng đã trở nên trắng bệch.
Không biết cô còn phải đứng đây đợi đến khi nào, nếu có chiếc xe của cô ở đây có lẽ bây giờ cô đã về nhà, nằm trên trong chiếc chăn ấm áp. Nghĩ đến đây Tần Nguyệt muốn ngay lập tức trở về.
Đột nhiên, một chiếc xe ô tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-em-ve-lam-vo/2584194/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.