Nhìn cô hầu gái bị kéo đi trong lòng Tần Nguyên thở dài một hơi đều là do cô ta tự làm tự chịu nhưng vẫn may giữ được mạng sống.
Tống Cận Trạch nhíu mày với thái độ của cô bị người ra tay đánh mà cũng không la lên để anh kịp thời đến vẫn còn may cuộc gọi sớm kết thúc để anh chứng kiến màn này.
- " Ngốc. Dù có chuyện gì to hay nhỏ em cũng phải la lên cho anh biết để bảo vệ em ". Bàn tay anh gõ nhẹ vào chán Tần Nguyệt.
Ôm lấy cái chán vừa mới bị búng, cô phồng mỏ trợn má:
- " Ai cần anh bảo vệ. Tôi có thế giải quyết được mọi chuyện ".
Hai bên má của Tần Nguyệt đều đã ửng đỏ, ngoài người mẹ đã mất của cô ra thì không ai nói muốn bảo vệ cô nữa nhưng bây giờ Tần Nguyệt đã tìm ra người bảo vệ cô rồi.
Đôi môi của cô bất giác cong lên nở một nụ cười tươi nhưng nơi khóe mắt lại có giọt nước mắt lăn xuống.
Khi nhìn thấy Tần Nguyệt khóc tay chân của Tống Cận Trạch trở nên luống cuốn không biết phải làm thế nào để dỗ dành.
- " Em khóc sao????Anh đã nói sai làm em khóc??? hay em bị đau chỗ nào ".
Kéo cô vào lòng anh ngó trước sau xem cô bị thương chỗ nào.
Càng được anh quan tâm Tần Nguyệt lại càng khóc lớn hơn. Chưa bao giờ cô cảm thấy ấm áp như vậy cảm giác ấy đã không còn kể từ ngày mẹ mất, ba vui vẻ bên gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-em-ve-lam-vo/2584171/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.