Editor: Thùy Linh
Khi Cố Hề Đình tỉnh lại đã là mấy ngày trôi qua.
Hương ở thần điện vẫn còn đang đốt, khói mù lượn lờ, Cố Hề Đình nằm trên giường băng lạnh lẽo, dung tiến ngăn cách kết giới, hóa thành linh khí chảy ào ạt, cuồn cuộn không ngừng mà tẩm nhập vào thần thức, bảo dưỡng tiên nguyên bị tổn hại của anh.
Hương đó chính là hương mà người thường hay đốt.
Cũng chính là yên hỏa khí của nhân gian có lợi đối với anh.
Thân thể đau đớn, sắc mặt Cố Hề Đình tái nhợt, run sợ nhìn đỉnh thần điện.
“A Đình, con tỉnh rồi sao?” Giọng nói Đồ Ngọc mừng rỡ, vang vọng rõ ràng trong thần điện yên tĩnh.
Cố Hề Đình nghiêng đầu nhìn bên ngoài kết giới, chỉ thấy hình bóng mơ hồ của bà.
“A Đình, bây giờ con cảm thấy như thế nào?” Cố Cảnh Thanh bị Đồ Ngọc làm kinh động, ông vội vàng đi tới hỏi Cố Hề Đình.
“Con vẫn khỏe, ba mẹ không cần lo lắng.” Cố Hề Đình vừa mở miệng chật vật nói.
Anh vừa nói, cổ họng như bị đao cắt qua.
Lại cháy, lại đâm đau.
Anh nhăn mặt lại, miễn cưỡng ổn định hỏi, “Cô ấy đâu?”
“Cô ấy” là ai, Cố Cảnh Thanh và Đồ Ngọc biết rõ.
“Song Song còn chưa biết, mẹ dặn Thuấn Hoa nói với con bé chúng ta có việc phải làm…” Đồ Ngọc vừa nói hốc mắt đỏ ngầu.
Cố Cảnh Thanh vỗ vai bà, “Tốt lắm A Ngọc.”
Cố Hề Đình nghe vậy chân mày mới giãn ra, anh nhếch môi khô nứt nẻ, “Vậy là tốt rồi ạ.”
Nếu như cô biết những chuyện này cô sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686666/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.