Editor: Thùy Linh
Phong Dương Tân vì cháu gái mà tìm tới vô số linh dược nuôi hộ linh hồn, chỉ để có một ngày cô đủ mạnh nhập với thân thể.
Có lẽ cũng chính bởi vì ông nghĩ linh hồn cô đã vững chắc nên mới cho cô xuống húc đỉnh 200 năm sau, hồn về hoàng tuyền.
Nhưng hồn phách và linh hồn không giống nhau.
Chẳng qua năm xưa trên cầu Nại Hà, Mạnh Bà không nhận ra cô.
Vì vậy sau đó đó ngang qua hoàng tuyền, cô dấn thân vào nhân thế, mặc dù có máu thịt thân thể nhưng linh hồn vẫn không thể thích ứng.
Mấu chốt của căn bệnh cũng chính là chỗ này.
“Sau này con bé sẽ càng ngày yếu ớt.” Phong Dương Tân nói.
Ánh mắt Cố Hề Đình nhìn thật sâu vào Chu Song Song, hồi lâu mới cất tiếng, “Càng ngày càng yếu ớt thì sẽ ra sao?”
“Sẽ nguy hiểm đến tính mạng?” Anh giương mắt nhìn về Phong Dương Tân.
Phong Dương Tân không nói gì chỉ gật đầu, “Đời này của con bé nhất định là mất mạng sớm.”
Thông thường thì nếu linh hồn không thích ứng với thể xác thì chỉ có thể kiệt linh mà chết.
Mà chết thì sẽ không còn khả năng chuyển thế nữa.
Con ngươi Cố Hề Đình co lại, mở miệng giọng khô khốc, “Vậy ngài có cách giải quyết không?”
Phong Dương Tân cũng không đáp lời, chỉ nhìn anh một phen, không biết qua bao lâu mới thở dài, “Cậu có biết hai trăm năm kia con bé ở nơi nào không?”
Phong Dương Tân thấp mắt nhìn Chu Song Song nằm trên giường, nhớ tới dáng vẻ cô lúc nhỏ, ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686658/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.