Editor: Thùy Linh
Lúc nói đến thầy của mình thì đôi mắt Cố Hề Đình tỏa sáng.
Vẻ mặt cũng khác đi.
Sự thờ ơ của anh không còn nữa làm Chu Song Song ấn tượng.
Cô chưa từng thấy anh tỏ ra kính trọng một người nào.
Vì vậy cô càng thêm tò mò về người thầy này.
Chương trình trong TV đã bắt đầu, Chu Song Song thấy hào hứng, thỉnh thoảng còn cười to.
Cô vừa cười đôi mắt cong như vầng trăng, gò má lộ lúm đồng tiền, răng đều trắng sáng lộ ra.
Nhìn cô đang rất vui.
Cố Hề Đình một tay chống cằm nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt anh trở nên ấm áp.
Lúc này cô không còn nhút nhát như lần đầu gặp anh.
Khi đó cô vừa thấy anh luôn là nơm nớp lo sợ, lời nói cũng không rõ ràng cứ cà lăm như vậy.
Anh chưa từng thấy cô cười thoải mái.
Có thể là bởi vì mất đi ba mẹ quá sớm khiến cho cô cảm thấy thế giới này không tốt đẹp, sau đó cuộc sống ở Chu gia càng thêm kìm hãm cô, để cho cô trở thành một người ít nói, để cô học được cách im lặng không dám nói lời nào.
Chu Diệp Nhiên chết, đối với cô mà nói thì là một loại đả kích sâu nặng.
Cô cũng mới chỉ 17 tuổi, vậy mà phải chống chọi một mình.
Cố Hề Đình không thể biết cảm giác mất đi người thân của cô như thế nào nhưng anh nguyện trở thành nơi để cô dựa vào.
Ở tuổi của cô đáng lẽ nên được hoạt bát.
Cố Hề Đình đưa tay sờ đầu cô.
Chu Song Song bận xem TV
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686648/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.