Editor: Thùy Linh
Cố Hề Đình mở cửa nhà ra, thấy cô gái nhỏ đang ngủ gật trên ghế thay vì nên dọn đồ ngoan ngoãn đợi anh.
Trên bàn bừa bãi, ngoại trừ đồ ăn thừa ra thì còn có mấy bình rượu.
“…”
Cố Hề Đình nhăn mặt, trực tiếp đến bên ghế sô pha xách con gấu mèo bỏ xuống đất.
Con gấu mèo té ở trên thảm liền thức tỉnh, vì nó uống mấy bình rượu trái cây nên lảo đảo đứng dậy, sau đó lại té.
Mặt nó chạm đất trong nháy mắt, cái đuôi của nó đung đưa.
“Cố, Cố Thiếu Quân?” Nó ngẩng đầu, miễn cưỡng thấy rõ gương mặt của người đứng trước mặt nó.
Tuân Dực đứng thẳng dậy, đôi mắt to tròn, hình dáng nơm nớp lo sợ.
Cố Hề Đình liếc nhìn nó, “Đứng đây làm gì, còn đợi ta uống rượu cùng sao?”
Tuân Dực quả quyết lắc đầu, xoay người nhảy ra ngoài cửa sổ.
Nó mới không dám cùng uống rượu với Cố Thiếu Quân, thật đáng sợ!
Tuân Dực vừa đi, phòng khách yên tĩnh lại.
Cố Hề Đình lẳng lặng nhìn cô gái ngủ trên ghế, lúc sau mới dời mắt.
Anh cúi người ôm cô vào phòng ngủ.
Để cô nằm trên giường, sau đó đắp kín chăn lại, lúc sửa sang lại góc chăn thì Cố Hề Đình chạm tới một cuốn tập vẽ ở dưới gối.
Anh nhớ đó là tập vẽ của cô.
Nhớ lại chuyện lúc trước thì gương mặt của anh nhu hòa.
Vì vậy anh lật ra xem.
Trang thứ nhất vẽ một cảnh đêm mưa tí tách tí tách rơi, cùng với một bóng lưng mơ hồ.
Cố Hề Đình nhíu mày không hiểu.
Anh lật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686646/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.