Editor: Thùy Linh
Thanh Khâu là một nơi hoàn toàn xa lạ với Chu Song Song.
Nơi này không có mấy tòa nhà xi măng cốt sắt, cũng không có dòng xe chạy ngược.
Điện thoại di động ở chỗ này không bắt được sóng
Chu Song Song đặt điện thoại trên bàn gỗ dài, thấy sau lưng mình là một người phụ nữ.
Bà mặc một chiếc váy màu nhạt mộc mạc, gương mặt có nếp nhăn, cả người lộ ra một loại khí chất nhu hòa.
Bà là quản sự thần phủ Thanh Khâu, là mẹ của Du Thanh, tên là Doanh Hoa.
Sáng sớm Chu Song Song tỉnh dậy liền bị Doanh Hoa mặc cho mấy chiếc váy rườm rà, sau đó ngồi trước bàn trang điểm.
Trước mặt Chu Song Song đều là những đồ cô chưa từng thấy qua, các chai lọ không biết chứa cái gì, tỏa ra mùi thơm dễ ngửi.
“Xoa lên một chút đi.” Doanh Hoa cầm một cái hộp lưu ly dài mở ra, bên trong là chất lỏng.
Chu Song Song tò mò nhìn qua, sau đó nghe lời đưa ngón tay ra lấy một ít bôi trên mặt.
Giống như những đồ dưỡng da cô thường bôi qua nhưng lại trơn mềm dễ chịu hơn, thoa lên mặt cảm giác thoải mái.
Mở ra một hộp màu đỏ, Chu Song Song ngửi.
Mùi thơm tự nhiên lan trong mũi.
Chu Song Song còn nhớ khi cô sáu tuổi học mẫu giáo có diễn văn nghệ, cô giáo có son môi cho cô, sau đó cô còn lén dùng son môi của mẹ cất trong bàn trang điểm, bôi lên cả mặt đỏ choét.
Mẹ về thấy cô thì cười gập cả người.
Đã nhiều năm như vậy, Chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686644/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.