Editor: Thùy Linh
Một ánh sáng vàng phá vỡ màn đêm, thiếu niên đã xuất hiện lại ở trên ban công.
Cố Hề Đình mệt mỏi nhíu mày.
Kéo cửa kính ra nhưng anh không bước vào.
Anh quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
Phá bỏ kết giới.
Cảm giác bất an trong lòng khiến anh nhanh đi đến phòng của Chu Song Song.
Mở chốt cửa ra, Cố Hề Đình liền nhìn vào trên giường.
Vốn trên đó nên có một người con gái quen thuộc đang ngủ nhưng lại không thấy đâu.
Sắc mặt Cố Hề Đình trắng bệch.
“Đình ca?” Tề Thư kinh ngạc khi thấy Cố Hề Đình gọi.
Sao lúc này lại có thời gian gọi điện thoại cho cậu chứ? Không bận yêu đương với bạn gái nhỏ sao?
“Không thấy cô ấy đâu cả.” Cố Hề Đình nhìn chằm chằm vào cửa sổ, đôi mắt nheo lại, dưới ánh trăng sáng, gương mặt anh lạnh lùng.
–
Chu Song Song tỉnh lại, phát hiện mình ở một nơi hoang vắng.
Cô nháy mắt, muốn động ngón tay nhưng phát hiện mình đã bị cột vào trên giường trúc, cô ngước mắt nhìn màn đêm với những ngôi sao nhỏ lấp lánh.
Đến khi cô nghe thấy tiếng bánh xe lộc cộc vang lên, cô miễn cưỡng quay đầu lại, thấy con gấu mèo nhỏ đang đẩy xe lăn ra.
Trên xe lăn là một cụ già, đội theo cái mũ, tóc mai hoa râm, mặc dù nhắm mắt lại nhưng chỉ cần thấy gương mặt cũng cảm nhận được là người hiền hòa.
Tuân Dực dè dặt đẩy xe lăn tới trong sân, quay đầu nhìn lại Chu Song Song bị trói trên giường trúc, thấy cô nhìn chằm chằm thì nó xù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686636/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.