Editor: Thùy Linh
Những lời này có chút ngây thơ lại cố chấp.
Cố Hề Đình cong khóe miệng.
Anh buông mặt cô ra, nắm lấy tay cô, bước chân mềm mại đi về phía trước.
“Sau này em muốn làm gì?” Anh đột nhiên hỏi.
Chu Song Song ngơ ngẩn, sau đó thành thật nói, “Em chưa từng nghĩ tới.”
Từ nhỏ học cấp 2, Chu Song Song đều nghe cô giáo nói về tương lai, về ước mơ, nhưng hai chữ “Ước mơ” đối với Chu Song Song là một khái niệm mơ hồ.
Lúc nhỏ cô cũng như những đứa trẻ khác, từng có ước mơ của mình.
Nhưng từ khi ba mẹ mất đã trở thành đả kích lớn, để lại một mình cô trên đời nên cô mất đi tính cách hoạt bát lém lỉnh.
Cuộc sống dành cho cô, chỉ có vô tận mê mang.
Cô không thấy tương lai của mình, cũng không có cách nào tưởng tượng.
Chu Song Song không thích học tập cũng không thích kiểm tra, những kiến thức trên bài thi với cô là những điều nhàm chán.
Cho dù cô có chuyển sang lớp khác cũng không thể đáp ứng kỳ vọng của Chu Tông Huy.
Mặc dù lớp xã hội thì thành tích của cô sẽ tăng lên một chút.
Nhưng với Chu Song Song thì không có gì khác.
“Vậy à.” Cô bỗng nhiên nghe anh miễn cưỡng nói.
Chu Song Song không rõ, vì vậy ngửa đầu lên nhìn anh.
Cố Hề Đình thấp mắt đối diện với đôi mắt của cô, môi mỏng hơi cong, “Em không làm gì cũng được.”
“Sau này anh nuôi em.”
Anh nhéo lấy má cô.
Nghe được những lời này xong, Chu Song Song sững sờ, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686630/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.