Editor: Thùy Linh
Beta: Bỉm
Đồ Ngọc nữ sĩ một mực chờ đứa con trai của mình đưa bằng chứng, ngay cả khi đi ngủ cũng lén lão Cố để điện thoại dưới gối để thỉnh thoảng liếc nhìn.
Đến khi bị lão Cố phát hiện, giương mắt lạnh lùng nhìn.
“A Ngọc, đưa điện thoại cho anh.” Gỡ mắt kính gọng vàng xuống, Lão Cố bây giờ so với ngày thường bớt đi mấy phần nghiêm khắc, mi mắt ông mang vẻ nhu hòa, thanh âm như cũ nho nhã.
Đồ Ngọc mè nheo, “Chuyện là… Em có việc.”
“Việc gì?”
Lão Cố tựa đầu vào giường, bộ dáng phải hỏi đến cùng mới thôi.
“Là, phải nói chuyện phiếm với các chị em bạn dì… Cũng không phải việc của đàn ông các anh.” Đồ Ngọc bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm.
“Đưa đây.” Lão Cố đưa tay ra.
Lão Cố luôn là một một đàn ông gia giáo, lúc này ông nhìn chằm chằm Đồ Ngọc như đang nhìn một đứa học trò lén lút làm việc xấu.
“…”
Đồ Ngọc kinh sợ, ngoan ngoãn đưa điện thoại ra.
Lão Cố rốt cuộc cũng hài lòng, đem điện thoại đặt trong tủ đầu giường, sau đó kéo chăn nằm xuống. Ông nhích người lại gần Đồ Ngọc, ôm lấy bà vào ngực.
“Đã mấy trăm năm rồi mà vẫn giống con nít thế này?”
Hiếm khi lão Cố lộ vẻ ôn nhu, ông nhẹ vén gọn một bên tóc mai của Đồ Ngọc.
“Anh không hài lòng? Không hài lòng thì thầy giáo Cố, người có thể đổi một đứa học trò khác?” Đồ Ngọc vốn đang bị ông làm đỏ mặt, bỗng nghe ông nói vậy thì tức giận.
“Em thấy anh ngược lại là bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686627/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.